Tuyết rơi Của Alfred Mombert *1872 †1942 Và nhiều ngày tuyết rơi. Chỉ tuyết ngập . Chỉ tuyết ngập . Bầu trời xám ngắt – mặt trời tắt ngấm Và một buổi sáng, tuyết thì thầm với bạn: "Chúng ta hãy đi." Mọi người ưng thuận và lấy một chiếc khăn tay lụa và đóng cửa buồng. Mọi người đi bộ tay trong tay băng qua tuyết dầy. Mơ ước. Mỉm cười. Từ mặt đất anh sáng lung linh vàng chói cuối cùng biến ảo Schneefall Und viele Tage fiel nun schon ein Schnee. Nur Schnee. Nur Schnee. Stumpfgrau der Himmel! — sonnelos. Und eines Morgens sprach Er sanft zu Ihr: „Laß uns gehn." Sie nickte nur und nahm ein seiden Tüchlein und schloß die Kammer. Sie wandeln Hand in Hand durch tiefen Schnee. Träumend. Lächelnd. Der letzte goldene Schimmer wandelt aus dem Land...

Tuyết rơi Của Alfred Mombert *1872 †1942 Và nhiều ngày tuyết rơi. Chỉ tuyết ngập . Chỉ tuyết ngập . Bầu trời xám ngắt – mặt trời tắt ngấm Và một buổi sáng, tuyết thì thầm với bạn: "Chúng ta hãy đi." Mọi người ưng thuận và lấy một chiếc khăn tay lụa và đóng cửa buồng. Mọi người đi bộ tay trong tay băng qua tuyết dầy. Mơ ước. Mỉm cười. Từ mặt đất anh sáng lung linh vàng chói cuối cùng biến ảo Schneefall Und viele Tage fiel nun schon ein Schnee. Nur Schnee. Nur Schnee. Stumpfgrau der Himmel! — sonnelos. Und eines Morgens sprach Er sanft zu Ihr: „Laß uns gehn." Sie nickte nur und nahm ein seiden Tüchlein und schloß die Kammer. Sie wandeln Hand in Hand durch tiefen Schnee. Träumend. Lächelnd. Der letzte goldene Schimmer wandelt aus dem Land...

Nhận xét

  1. mặt trời tắt ngấm
    Và một buổi sáng, tuyết thì thầm với bạn: "Chúng ta hãy đi." Mọi người ưng thuận và lấy một chiếc khăn tay lụa
    và đóng cửa
    buồng.
    Mọi người
    đi bộ
    tay trong tay
    băng qua
    tuyết dầy.
    Mơ ước.
    Mỉm cười.
    Từ mặt đất
    Ánh sáng
    lung linh
    vàng chói
    cuối cùng
    biến ảo

    Schneefall Und viele Tage fiel nun schon ein Schnee.
    Nur Schnee.
    Nur Schnee.

    Stumpfgrau der Himmel! — sonnelos. Und eines Morgens sprach Er sanft zu Ihr: „Laß uns gehn." Sie nickte nur
    und nahm ein seiden Tüchlein und schloß die Kammer. Sie wandeln Hand in Hand durch tiefen Schnee.
    Träumend.
    Lächelnd.
    Der letzte goldene Schimmer wandelt aus dem Land...

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi ký Thơ phổ nhạc

Mình thăm Hollywood u s a -1 6 2021

Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi ( khảo dị )