Truyện ngắn " chứng minh thư. Ngày nói dối . Hồi ký
Hồi ký
Mình và L. biết nhau vì cùng đi "biệt phái" phía Nam sau 1975.
Mình được chọn trong đoàn biệt phái . vì vì
1 Còn trẻ
2 đã tốt nghiệp đại học chính quy
3 có khả năng sư phạm
4 đạt tiêu chuẩn hồng và chuyên.
v.v...
Đoàn biệt phái được tập huấn kỹ lưỡng.Lương vẫn từ Bắc gửi vào Nam.
Sau đó phân bố về các tỉnh miền Nam.
L đi Đắc Lắc.
Minh đi Mỹ Tho.
Quãng thời gian đó tổ quốc thân yêu hậu chiến có nhiều kẻ thù thâm độc . nào là Polpot.. nào là thổ phỉ phun rô Tây Nguyên . nào là giặc phương bắc.**** Mình hoàn thành nhiệm vụ dậy học ở Mỹ Tho.
1Ny vẫn nhớ tên học trò cũ . ví dụ Vữ u x Thị T.V ở Long An Châu Thành ( ngã 3 Trung Lương ). Nguyễn Thị H. phường 8 Mỹ Tho. Triều xã Long Hưng. Trường ở Bình Đức....
Vì lý lịch tốt bố đánh Pháp. Anh đánh Mỹ. Mình biệt phái tốt. Nên được nhà nước của đi du học tiến sỹ ở Đức .
Sau đó L cũng từ Đắc Lắc về Bắc.
Mình và L. nối lại liên lạc.
L giới thiệu M là em con cậu ( em ruột mẹ L).cơ quan M ở Sài Gòn.
M. muốn thuê 1 căn hộ của mình.
Nhà thuê cũng được vài năm.
Một hôm M rủ mình ăn trưa.
Luật ngầm dân Bắc " ai mơi người đó trả tiền bữa ăn đó".
vô tư cùng M đi ăn trưa.
QUÁN ăn ven hồ to mênh mông.
Bữa ăn có nhiều đặc sản đắt tiền.
Tàn bữa M đi vệ sinh.
N̈hà hàng đưa hóa đơn tính tiền
.
Mình chờ
M đi vệ sinh ra để trả tiền.
Chờ 5
10 phút...
Mình giật mình.
Sờ túi.
quên ví tiền ở nhà.
nóng ran người
M biến mất tích.
Mình không tiền.
Tang vật món ăn còn đó.
Mình nói với cô gái nõn nà chân dài đẹp như tiên. xin gặp chủ quán.
mình xấu hổ thú thực
Mình chỉ là khách mời . người mời đột nhiên mất tích. mình ở số nhà....
đưa " chứng minh thư ...". xin phép để lại chứng minh thư và hẹn về nhà lấy tiền
tiền. Như hứa mình quay lại trả tiền và xin lại chứng minh thư...
và lại nhớ: mình và cô học trò ở Cái Bè Tiền Giang đi uống nước gần trường.
nhẩm tính 2 thày trò thì dư tiền.
bất ngờ một tốp học trò nhìn thấy
mình cũng
vao uống nước.
Tính tiền. thấy mình " lúng túng".
Cô học trò Cái Bè đạp vào chân mình. Thày để em trả tiền.
Nóng ran mặt. Bí quá . Mình im
lặng để cô trò " bao " cả tốp.
Nay trả tiền qua điện thoại quá nhanh.
ôi hồi ký hậu chiến ăn bo bo dậy học.
Mong gặp lại M( em của L ) và cô bé Cài Bè Tiền Giang.mình sẽ trả tiền bao họ
Cảm ơn họ ....
1.4.2026 ngày nói dối

Hồi ký
Trả lờiXóaMình và L. biết nhau vì cùng đi "biệt phái" phía Nam sau 1975.
Mình được chọn trong đoàn biệt phái . vì vì
1 Còn trẻ
2 đã tốt nghiệp đại học chính quy
3 có khả năng sư phạm
4 đạt tiêu chuẩn hồng và chuyên.
v.v...
Đoàn biệt phái được tập huấn kỹ lưỡng.Lương vẫn từ Bắc gửi vào Nam.
Sau đó phân bố về các tỉnh miền Nam.
L đi Đắc Lắc.
Minh đi Mỹ Tho.
Quãng thời gian đó tổ quốc thân yêu hậu chiến có nhiều kẻ thù thâm độc . nào là Polpot.. nào là thổ phỉ phun rô Tây Nguyên . nào là giặc phương bắc.**** Mình hoàn thành nhiệm vụ dậy học ở Mỹ Tho.
1Ny vẫn nhớ tên học trò cũ . ví dụ Vữ u x Thị T.V ở Long An Châu Thành ( ngã 3 Trung Lương ). Nguyễn Thị H. phường 8 Mỹ Tho. Triều xã Long Hưng. Trường ở Bình Đức....
Vì lý lịch tốt bố đánh Pháp. Anh đánh Mỹ. Mình biệt phái tốt. Nên được nhà nước của đi du học tiến sỹ ở Đức .
Sau đó L cũng từ Đắc Lắc về Bắc.
Mình và L. nối lại liên lạc.
L giới thiệu M là em con cậu ( em ruột mẹ L).cơ quan M ở Sài Gòn.
M. muốn thuê 1 căn hộ của mình.
Nhà thuê cũng được vài năm.
Một hôm M rủ mình ăn trưa.
Luật ngầm dân Bắc " ai mơi người đó trả tiền bữa ăn đó".
vô tư cùng M đi ăn trưa.
QUÁN ăn ven hồ to mênh mông.
Bữa ăn có nhiều đặc sản đắt tiền.
Tàn bữa M đi vệ sinh.
N̈hà hàng đưa hóa đơn tính tiền
.
Mình chờ
M đi vệ sinh ra để trả tiền.
Chờ 5
10 phút...
Mình giật mình.
Sờ túi.
quên ví tiền ở nhà.
nóng ran người
M biến mất tích.
Mình không tiền.
Tang vật món ăn còn đó.
Mình nói với cô gái nõn nà chân dài đẹp như tiên. xin gặp chủ quán.
mình xấu hổ thú thực
Mình chỉ là khách mời . người mời đột nhiên mất tích. mình ở số nhà....
đưa " chứng minh thư ...". xin phép để lại chứng minh thư và hẹn về nhà lấy tiền
tiền. Như hứa mình quay lại trả tiền và xin lại chứng minh thư...
và lại nhớ: mình và cô học trò ở Cái Bè Tiền Giang đi uống nước gần trường.
nhẩm tính 2 thày trò thì dư tiền.
bất ngờ một tốp học trò nhìn thấy
mình cũng
vao uống nước.
Tính tiền. thấy mình " lúng túng".
Cô học trò Cái Bè đạp vào chân mình. Thày để em trả tiền.
Nóng ran mặt. Bí quá . Mình im
lặng để cô trò " bao " cả tốp.
Nay trả tiền qua điện thoại quá nhanh.
ôi hồi ký hậu chiến ăn bo bo dậy học.
Mong gặp lại M( em của L ) và cô bé Cài Bè Tiền Giang.mình sẽ trả tiền bao họ
Cảm ơn họ ....
1.4.2026 ngày nói dối