Cổ tich. Luc dau giang . Tễnh. 28.4.2026
sâm cầm ở trẻ chăn trâu. Phải là những đứa biết bới , lặn xa , nhịn thở khoẻ, chịu được nước buốt lạnh.
Do vậy hàng năm từ tháng Chạp, rồi giêng, hai lạnh lắm. Gió đồng cứ lồng lộng. Đứng trên thuyền thôi tay chân đã lạnh còng. Nhà ai cũng quý con mình , ai dại gì ném con xuống nước lạnh thấu tim gan thế này. Nên số sâm cầm bắt được ở cái xóm Sâm Cầm này mỗi năm chỉ vài chục con. Càng ít thì lại càng quý. Cô Tễnh kiếm sống những ngày giá rét cũng bữa đực bữa cái. Cô chỉ trông cậy vào mấy đứa con nhà nghèo tinh ma nhanh nhẹn. Chúng cũng vì miếng ăn mà cấu kết với cô .
Nhất là trước và sau Tết khách mua sâm cầm từ Kinh Thành đổ về xóm Sâm Cầm để giành giật nhau trả giá cao vọt để có đ ược một đôi sâm cầm. .
+
Hôm ấy gió thổi cứ dìm đầu các ngọn tre ngả nghiêng. Nhưng cô Tễnh vẫn chèo thuyền vun vút đến vó bè của anh chàng Họ Hoàng, thuyền cô có đôi chim sâm cầm , đây là vó bè đặt ở khúc sông thằng nên ít cá nhất , cô Tễnh nhẩm tính lời lãi chẳng đáng bao nhiêu , nhưng cô Tễnh vẫn đều đặn đến lấy cá cho anh ta. Khổ thân chàng họ Hoàng, người đen cáy lại mồ côi từ bé, hiền lành nhưng chậm chạp, nên đủ chỉ lần hồi qua bữa ở khúc sông này, dù thế cô vẫn đến .
Cô Tễnh ghé đò tre nhỏ của mình vào bè.
Bước vào túp lều trên bè, thấy anh chàng họ Hoàng nằm bất tỉnh, cô sờ tay chân thấy lạnh ngắt.
Cô Tễnh , dứt sợi tóc để trưóc mũi , thấy tóc vẫn bay bay. "Anh ta còn sống. "
Sợ quá cô cắt ngay tóc của mình , rồi đổ dầu hoả ra xoa vào hai bên thái dương, day hết sức vào nhân trung . Đắp chăn ủ ấm cho
./.
anh ta. Cho củi vào bếp đốt lửa nên đốt lên xua hơi lạnh trong lều…
Cô xoa hết người anh ta. Rồi xốc anh ta , kéo sát vào vùng ấm của bếp lửa. Cô che kín bưng cái chòi lại .Cô chui vào trong chăn, nằm đè truyền hơi ấm cho anh ta.Cô thổi hơi nóng từ miệng mình vào miệng anh ta. Cuống quýt cắn cả vào lưỡi anh ta rớm máu. Cô tiếp tục xoa tóc rối vào cả chỗ hiểm của anh ta. Thấy của quý của anh cứng dần lên.Cô biết ông trời đã cho anh hồi tỉnh .Cô Tễnh , vẫn nằm đè lên anh. Lấy chỗ kín của mình chà xát vào của quý của anh ta. Anh chàng tỉnh hẳn :" Â ý ấy ... chết , sao lại thế ".
Anh chàng thấy nguòi nóng ấm dần lên.Anh ta có cảm giác lâng lâng, cái gì mềm ấm va chạm với của quý của mình.Cô Tễnh chuyển động trên ngưòi anh chàng như dùng cách xay lúa cổ truyền. Gió ngoài bãi đồng chiêm trũng Lục Đầu Giang át cả tiếng thở hổn hển của hai người. Xóm Sâm Cầm chìm trong đêm đen giá buốt. Cô Tễnh vẫn ủ ấm ...

Nhận xét
Đăng nhận xét