Ein̈samkeit
cô đơn
(Wilhelm Müller, 1794-1827, nhà thơ Đức)
Như một đám mây sa
Bầu không khí tươi sáng,
Trên ngọn cây tùng già
Làn gió buồn lảng vảng:
Bước trên đường phố nhà
Với đôi chân loạng choạng,
Đời hạnh phúc nở hoa
Nỗi cô đơn bi tráng
Chẳng có ai chào ta
Ôi thế giới sáng láng
Bão tố ầm ì xa
Đau khổ đã lảng vảng
Einsamkeit
(Wilhelm Müller, 1794-1827, deutscher Dichter)
Wie eine trübe Wolke
Durch heitre Lüfte geht,
Wenn in der Tanne Wipfel
Ein mattes Lüftchen weht:
So zieh' ich meine Strasse
Dahin mit trägem Fuss,
Durch helles, frohes Leben
Einsam und ohne Gruss.
Ach, dass die Luft so ruhig!
Ach, dass die Welt so licht!
Als noch die Stürme tobten,
War ich so elend nicht.
Nhận xét

Nhận xét
Đăng nhận xét