Truyện ngăn của sanduhr
truyện ngắn
Trời nắng nóng mà có li xu xoa làm bằng rong câu chỉ vàng, ăn kèm với nước đường gừng này thì còn gì bằng. Quê ngoại tui á nha. Ông ngoại tui - đàn ông Quảng Ngãi vô cùng tốt bụng, tình cảm, đã nuôi tôi khôn lớn. Thấy tui quảng cáo "Quảng Ngãi đất mẹ ngoan cường" như vậy đã được chưa? ☺️ Tui sinh ra ở miền Bắc, lớn lên ở mấy tỉnh miền Trung, 15 tuổi đã vào miền Nam, đi trên dưới 30 nước khác nhau và thăm thú trên 30 tỉnh thành khác nhau từ Bắc chí Nam ở Việt Nam, nhưng trong lòng là luôn có quê hương Quảng Ngãi đó nha. Mấy bài hát về quê hương là tui luôn nhớ, các món ăn quê hương là tui không quên một món nào. Còn nhớ năm lớp 7, đi học tiếng Anh ban đêm và lần đầu tiên được nghe bài hát "Người tình mùa đông" là ở đây.
Xem clip, nhìn đường phố mà nhớ thời bà ngoại còn khoẻ, bà ngoại hay dắt tui đi cái chợ Nghĩa Lộ này nè. Hai bà cháu xách giỏ, đi xuyên qua con hẻm ở bên kia đường (phía sau cái taxi xanh trong clip), băng qua đường Lê Lợi này để vào trong chợ.
Đều là dạng thạch, nhưng món xu xoa Quảng Ngãi khác hẳn rau câu trong miền Nam nha. Nó ngon và đậm đà hơn nhiều. Nó có chút hương vị miền biển, giòn chắc, lại thêm vị ngọt của mật mía và vị ấm của gừng, ấm áp như tình người Quảng Ngãi.
Quảng cáo cho quê hương như vậy là được rồi ha. Thôi tui đi lo công chuyện để mai đi công tác.
20.4.2026

Nhận xét
Đăng nhận xét