Truyện ký

Muôn kiểu chào hỏi. Trời TP.HCM dạo này nóng thật, qua giữa tháng 5 rồi mà vẫn chưa có mưa nên thời tiết khá là oi ả. Sau một ngày dài mặc đồ công sở thì mình đánh một cái quần shorts, áo sơ mi dưa hấu ghé vào cửa hàng rau mua ít rau. Một anh con trai trong cửa hàng chạy ra, sốt sắng dắt xe giúp mình, vừa dắt vừa hát ầm ĩ: "Ta say không phải vì men, mà vì em...". Sau đó, trong lúc mình chọn rau thì anh ta cứ thế lượn lờ xung quanh, hát hết bài này đến bài khác rất to. Mình thấy ngại quá nên mua đại đại rồi tính tiền đi ra nhanh... Sau đó, mình ghé hàng trái cây, mua ít nhãn Bắc. Mình thích nhãn Bắc hơn nhãn da bò trong Nam vì nó dày cùi, ngọt thanh lại ráo cơm, không bị ngọt gắt lại nước nhiều và mỏng như nhãn da bò. Anh bán nhãn nghe mình bảo cho một kí nhãn thì cứ nhìn mình, cười cười: "À, "cho" có nghĩa là không có lấy tiền đâu nha, tính sao đây". Mệt quá, buôn bán có người ta mua thì bán cho xong đi, ai mua mà chẳng bảo "cho...kg này/ kg nọ" cơ chứ. Vậy mà anh ta cũng phải nghĩ ra một câu để bắt bẻ bất ngờ. Cuối cùng, ghé cô bán gỏi gà quen thuộc hay mua. Cô ấy không có ở cửa hàng. Chuẩn bị đi ra thì cô ấy đi vào. Gặp mình, cô ấy... vỗ vào mông mình một cái, rồi hỏi: "Ăn gì đây, chân dài?" Hôm nay là cái ngày gì mà gặp muôn kiểu chào hỏi quái lạ 🥹

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi ký Thơ phổ nhạc

Mình thăm Hollywood u s a -1 6 2021

Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi ( khảo dị )