Truyen ngan " ngay xua hoang thi sand uhr.mưa xóa 40 độ rồi
truyen ngan sanduhr Lâu rồi chưa được leo núi nè. Nhìn tấm ảnh thấy được "chữa lành" ghê.
Mình tưởng tượng đang đi dạo cảnh trong khung hình, đang ngồi bệt dưới những bậc gỗ trong hình, tựa lưng vào vách núi, ngắm hoàng hôn. Những dãy núi mờ xa, những đoá hoa dại rung rinh trong nắng chiều. Mây chiều phản chiếu ráng cuối ngày, mặt nước yên tĩnh.
Chỉ ước sao được sống tự do, tự tại, thanh thản như vậy hoài, nhưng cuộc đời không cho phép. Đành phải chữa lành cho bản thân bằng cách ngắm thật nhiều ảnh phong cảnh, thiên nhiên, lấy vitamin cây...
Hôm nay, group LHP các bạn nhắc các kỉ niệm năm xưa, hồi đi học ai thích ai. Mình hầu như không nhớ mấy các câu chuyện hồi đi học. Hồi đó còn nhỏ quá, mình hầu như không có kỉ niệm gì. Chỉ nhớ, hồi học lớp 12, có một cậu lớp 11 chuyên Toán hay ban A gì đó vào giờ ra chơi hay mang một cây sáo sang ban công lớp mình, thổi cho mình nghe bài "Moon River". Khá nhiều lần như vậy. Gặp mình trong hội chợ trường, thấy mình cầm chặt mấy quả bong bóng trên tay, cậu ấy cứ cười, đi theo chọc mình là "Sẽ không ai lấy mấy trái bong bóng của chị đâu". Chỉ có vậy thôi, còn cậu ấy tên gì thì mình đã quên. Mặt cậu ấy thế nào mình cũng hoàn toàn không nhớ nữa. Thế nhưng bài "Moon River" đến bây giờ mình vẫn nhớ, cả giai điệu và lời. Vì nó rất êm dịu và hợp với mình. Hồi đi học, chỉ cần ngồi cùng ghế đá với một bạn nào đó thôi, là có thể bị các bạn chọc đến mấy ngày. Lại lo học hành thi cử. Nên, cũng chẳng có kỉ niệm gì. À, có một bạn nam xếp cho mình nguyên một hũ ngôi sao may mắn và quan tâm mình đến tận hồi đại học, nhưng mà mình cũng xem là bạn bè bình thường thôi... Nói chung thời phổ thông đi học là chỉ lo học thôi, không có nghĩ gì. Ngoài ra, còn quá nhỏ nên không có nghĩ gì hết.

Nhận xét
Đăng nhận xét