Truyen ngan SANDUHR
truyện ngắn sanduhrCÁI TÊN
Đi dạy, nhiều khi cũng có những điều vui vui.
Lớp sáng nay (lớp mình dạy môn chung, sinh viên từ nhiều ngành), có một số em SV xin vào các nhóm học tập vì tuần trước lỡ vắng mặt khi các bạn lập nhóm. Thường mình hay cho các em tự đặt tên nhóm học tập theo ý thích thay vì đánh số để các em cảm thấy vui và thoải mái hơn. Lần này có một nhóm tự đặt tên là "Âm thịnh dương suy" (ngành Quản lý Công nghiệp) xin nhận thêm 2 bạn nam vào nhóm. Lí do chọn tên nhóm như thế theo các em là vì "nhóm có nhiều con gái hơn con trai" - một điều khá hiếm hoi trong trường kĩ thuật.
Tuy nhiên, sau khi cho thêm 2 bạn nam vào nhóm rồi thì nhóm trưởng đứng lên bẽn lẽn nói: "Cô ơi, cho tụi em xin đổi tên nhé, giờ thành "Dương thịnh âm suy" rồi cô, do con trai lại nhiều hơn con gái rồi". Cả lớp được một phen cười lăn ra.
Ngay sau đó, nhóm "Tứ đại tài phiệt" (ngành Cơ khí chế tạo máy) đang có sẵn 4 người cũng xin nhận thêm một bạn mới vô. Xong nhóm trưởng cũng đứng lên xin đổi tên: "Cô ơi cho tụi em đổi tên thành "Ngũ đại tài phiệt" ạ".
Không ai bảo ai, cả lớp nhao nhao lên: "Ngủ dấu hỏi nha cô, ngủ dấu hỏi nha cô !!!" 😄😂😄😂 Cười đau hết cả ruột 😅😄
Đúng là "nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò" thiệt. Hihi, hỏi sao không yêu nghề. Kiếp sau không biết mình có còn làm cô giáo không ta, chứ kiếp này chắc nghề giảng dạy và nghiên cứu là hợp với mình nhất rồi á ☺️. Có những thời gian cũng có mấy chuyện buồn nhưng lên lớp gặp học trò thì lại thấy vui và quên hết.
Buồn chuyện gì cũng chẳng bằng chuyện buồn ngủ nên cứ phải đi ngủ thôi 😅😂. Dù lâu lâu cảm thấy thiên hạ lắm điều, loài người thô lỗ, thì cũng vẫn phải sống với thiên hạ mà, nên cứ kệ hết đi. Chuyện gì cũng chỉ giơ cái chữ KỆ ra là được 🙂
P.s. Ảnh post lung tung đỡ buồn: một bài báo khoa học được thêm lượt cite trong tháng 5, đồng hành hoạt động ngoại khoá cùng sinh viên trong tháng 5, và ảnh chụp ở New Delhi Ấn Độ trong tháng 1.

Nhận xét
Đăng nhận xét