Truyện ngăn sanduhr 262026
truyện ngắn sand uhr
Ví dụ một buổi bị phân ngồi hội đồng phản biện luận văn thạc sĩ đi, gồm 5 đề tài, mỗi đề tài viết khoảng 200 trang là mình phải đọc 1000 trang rồi. Mà thường chỉ cho 4-5 ngày để đọc và phản biện thôi. Mà 4-5 ngày đó có phải ngồi không đâu, còn đi dạy, còn việc hành chính, còn nấu cơm, còn đưa đón con đi học... đủ thứ. Nên hay phải thức khuya chong đèn ngồi đọc là như vậy. Nếu được rảnh rang thì đã có thời gian trau chuốt váy áo, trang điểm, chạy theo quán xá và mốt thời trang rồi. Vì vậy, những người phụ nữ đi con đường học thuật đều thật chán như các hội đồng của họ!
Làm phản biện bản chất như là "gác cổng khoa học", để không cho phế phẩm ra đời. Gác cổng mà ko có đạo đức thì nguy, mà ko đủ năng lực thỉ cũng mệt. Lúc đó xã hội lại gào lên là vì sao có những tiến sĩ giấy và thạc sĩ giấy. Nhưng thân phận người nghiên cứu thì bèo dạt mây trôi. Như bên Mỹ, ông Trump đang có coi giới nghiên cứu ra gì đâu, bao nhiêu ngành nghiên cứu bị can thiệp, chính trị hoá. Còn Việt Nam làm nghiên cứu đơn thuần không bao giờ giàu như những người đi buôn. May các trường đại học VN giờ phần lớn theo cơ chế tự chủ tài chính, trả lương kiểu công ty nước ngoài (tuy cao thấp tuỳ trường), chứ ko thì người nghiên cứu không thể có cái lý tưởng như ngày xưa, trong thời chiến tranh vẫn ngồi nghiên cứu để phục vụ xã hội.
Ví dụ một buổi bị phân ngồi hội đồng phản biện luận văn thạc sĩ đi, gồm 5 đề tài, mỗi đề tài viết khoảng 200 trang là mình phải đọc 1000 trang rồi. Mà thường chỉ cho 4-5 ngày để đọc và phản biện thôi. Mà 4-5 ngày đó có phải ngồi không đâu, còn đi dạy, còn việc hành chính, còn nấu cơm, còn đưa đón con đi học... đủ thứ. Nên hay phải thức khuya chong đèn ngồi đọc là như vậy. Nếu được rảnh rang thì đã có thời gian trau chuốt váy áo, trang điểm, chạy theo quán xá và mốt thời trang rồi. Vì vậy, những người phụ nữ đi con đường học thuật đều thật chán như các hội đồng của họ!
Trả lờiXóaLàm phản biện bản chất như là "gác cổng khoa học", để không cho phế phẩm ra đời. Gác cổng mà ko có đạo đức thì nguy, mà ko đủ năng lực thỉ cũng mệt. Lúc đó xã hội lại gào lên là vì sao có những tiến sĩ giấy và thạc sĩ giấy. Nhưng thân phận người nghiên cứu thì bèo dạt mây trôi. Như bên Mỹ, ông Trump đang có coi giới nghiên cứu ra gì đâu, bao nhiêu ngành nghiên cứu bị can thiệp, chính trị hoá. Còn Việt Nam làm nghiên cứu đơn thuần không bao giờ giàu như những người đi buôn. May các trường đại học VN giờ phần lớn theo cơ chế tự chủ tài chính, trả lương kiểu công ty nước ngoài (tuy cao thấp tuỳ trường), chứ ko thì người nghiên cứu không thể có cái lý tưởng như ngày xưa, trong thời chiến tranh vẫn ngồi nghiên cứu để phục vụ xã hội.