Thông thơ

"Ly cuối Đông trong như chưa hề rót Có người cúi đầu nhặt chiếc lá thông rơi…" . Các nhà thơ chắc là còn nhiều bài thơ hay trong Sổ tay thơ còn chưa công bố! Hôm giỗ Tổ nghề Thêu , tại trụ sở XQ 27 Yersin Đà Lạt giao lưu với các tri kỷ hữu , sau khi xem Bảo tàng thêu và xá Lỵ Phật,bột phát ngẫu hứng tôi đọc bài tứ tuyệt "Vạt nắng nghiêng dốc núi Vắt vẻo mây ngang đèo Ngón tay em phù thuỷ Thêu Đà Lạt thông reo" Hôm ấy có nhiều nhà thơ tài danh đến giao lưu ở XQ , nghe xong bài thơ của tôi có người góp lời nên thay "Vạt nắng" bằng " Giọt nắng" "Hoàng hôn " hoặc thay "dốc núi' bằng " phố núi" có người góp lời nên thay " phù thuỷ " bằng "lạ quá" "huyền diệu" "ngọc ngà"."đẹp quá " tài quá" Ý tôi chỉ muốn nói XQ thêu được âm thanh của "thông reo", thường chỉ thêu màu sắc hài hoà, nhưng sao tôi nhìn thấy ngón tay của XQ điêu luyện đưa được Âm thanh vào tác phẩm của mình! Có nhà thơ muốn thay chữ " vắt vẻo " bằng" đỏng đảnh". Bản thân tôi nghiệm thời tiết ở Đà Lạt thực là " đỏng đảnh", một ngày có đủ sắc của Bốn mùa "Đà Lạt sáng nắng chiều mưa Đêm đêm lành lạnh cho vừa lòng nhau" Tôi vẫn bị ám ảnh khi lẩn thẩn nghĩ lại kỷ niệm đi kiểm tra trực tiếp ở Lâm Đồng những năm 90 của thế kỷ 20 dự án Đầu tư nước ngoài(FDI) "Ván gỗ thông" của Indonexia , trực tiếp nhìn những cây gỗ thông bị cưa từng khúc bóc vỏ sấy hút nhựa ngâm hoá chất và sau đó thành các ván gỗ thông ! Vì ngây thơ chúng ta phải trả giá nhưng còn may phúc mà chúng ta " ngộ nhanh " không thì Đà Lạt đã trơ trụi còn đâu các vạt thông như ngày nay! và cũng bồn chồn lo sợ nếu không hài hoà giữa bảo tồn rừng thông với hiện đại hoá Đà Lạt , thì hậu quả sẽ rất ghê gớm khi người Đà Lạt bị tổn thương về tâm thức ! Sự tổn thương đau đớn này ,ta có thể thấy qua Pham Quốc Ca có bài Ba cây thông Cạnh nhà tôi có ba cây thông Ba thiếu nữ tóc xanh Bí ẩn chơi ba cây đàn gió … Tôi trở về Một khoảng trống cô đơn Người ta đốn thông rồi Ba gốc cây nhựa ứa Một quán nhậu sẽ mọc lên ở đó( Đà lạt 1994) Và qua tâm sự tác giả thơ Nguyễn Mộng Sinh ( Tiến sĩ Viện nghiên cứu hạt nhân ĐT 0633 829435)Trong bài "Cây thông bên hồ " " Cây thông xanh không chết bởi già nua Nó chết héo bởi long người vị kỷ Nó chết đứng ở bờ hồ lặng lẽ Cành khô gầy vật vã dưới trời mưa … Cây thông kia giờ đen nhẻm than cành Nó đã chết. Có một người đứng lặng Ngước nhìn lên bầu trời cao thăm thẳm Bỗng thấy lòng tê tái nỗi cô đơn ! Tôi lạc quan tin tưởng vào sự hài hoà trong tư duy của các nhà Quy hoạch Đà lạt tương lai và Hy vọng thế hệ tương lai vẫn thấy Đà Lạt đẹp như bài "Trong rừng" của Đào Hữu Thức Những cây thông cao vút Cành xoè chiếc dù xanh Mặt trời núp sau lá Chơi ú tìm cùng em Tiếng suối reo róc rách Tiếng gió ru nhẹ nhàng Nhiều loài chim hoà nhạc Đàn bướm thì lang thang Có phải đây là chỗ Vui chơi của thần tiên Bố ơi! Rừng đẹp quá Chẳng biết ai trông nên? Hè 2010 27 Lê Hồng Phong Đà Lạt

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi ký Thơ phổ nhạc

Mình thăm Hollywood u s a -1 6 2021

Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi ( khảo dị )