Lý thuyet thu phap ( tác giả dậy thư pháp ở sai gon gs

Trong thư pháp có một khái niệm gọi là “thể giang hồ” (江湖体) – tức lối viết phóng túng, thiên về biểu diễn, thường thấy trên biển hiệu, câu đối ngoài phố, nhưng không tuân thủ chuẩn mực kết cấu và bút pháp truyền thống. Vì sao người mới học không nên học thể giang hồ trước? Thiếu nền tảng bút pháp chuẩn Thư pháp truyền thống dựa trên pháp độ nghiêm ngặt: -Bút thuận – nghịch -Tàng phong – lộ phong -Trung phong hành bút -Kết cấu chữ theo quy tắc cổ điển Nếu học giang hồ trước, bạn dễ: -Viết theo cảm tính -Không hiểu nguyên lý vận bút -Sau này rất khó sửa lỗi Giống như người mới tập gym (mình nhớ bạn là người mới tập 😊), nếu tập sai form ngay từ đầu thì sau này rất khó chỉnh lại. Trong khi đó, thể giang hồ thường: -Cường điệu nét hất -Kéo dài nét móc -Biến dạng kết cấu để tạo hiệu ứng thị giác Khi chưa có nền tảng, bạn sẽ không phân biệt được “biến hóa có căn” và “biến dạng vô căn”. Thiếu khí vận và chiều sâu Thư pháp chân chính không chỉ là đẹp mắt mà còn là: -Khí (氣) – thần thái -Cốt (骨) – lực bên trong nét bút -Ý (意) – tinh thần người viết Thể giang hồ thường: -Mạnh về thị giác -Yếu về nội lực Nó giống “võ biểu diễn” hơn là “nội công”. Một khi đã quen: -Nhấc bút tùy tiện -Không giữ trung phong -Không giữ tỷ lệ chữ Thì quay lại học chính thống sẽ rất khó. Trong truyền thống thư pháp có câu: 先求法度,后求变化 (Tiên cầu pháp độ, hậu cầu biến hóa) Tức là: Phải nắm vững khuôn phép trước rồi mới được phép sáng tạo.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi ký Thơ phổ nhạc

Mình thăm Hollywood u s a -1 6 2021

Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi ( khảo dị )