Ŕo se

hồng sơn ca/ Của Heinrich Heine / Hoa hồng gió thoảng hương bay/ Sơn ca lành lót mê say ngọt ngào/ Tâm hồn xao xuyến xiết bao / Hoang ngôn chim hót nôn nao hương hồng/ **** Rose Nachtigall Von Heinrich Heine: Rose duftet - doch ob sie empfindet Hoa hồng sơn ca Của Heinrich Heine Hoa hồng gió thoảng hương bay Hoa hồng sơn ca Của Heinrich Heine Hoa hồng gió thoảng hương bay Sơn ca lành lót mê say ngọt ngào Tâm hồn xao xuyến xiết bao Hoang ngôn chim hót nôn nao hương hồng Rose Nachtigall Von Heinrich Heine: Rose duftet - doch ob sie empfindet Das, was sie duftet, ob die Nachtigall Selbst fühlt, was sich durch unsre Seele windet Bei ihres Liedes süßem Widerhall; - Ich weiß es nicht. Doch macht uns gar verdrießlich Die Wahrheit oft! Und Ros und Nachtigall, Erlögen sie auch das Gefühl, ersprießlich Wär Sơn ca lành lót mê say ngọt ngào Tâm hồn xao xuyến xiết bao Hoang ngôn chim hót nôn nao hương hồng Rose Nachtigall Von Heinrich Heine: Rose duftet - doch ob sie empfindet Das, was sie duftet, ob die Nachtigall Selbst fühlt, was sich durch unsre Seele windet Bei ihres Liedes süßem Widerhall; - Ich weiß es nicht. Doch macht uns gar verdrießlich Die Wahrheit oft! Und Ros und Nachtigall, Erlögen sie auch das Gefühl, ersprießlich Wär Das, was sie duftet, ob die Nachtigall Selbst fühlt, was sich durch unsre Seele windet Bei ihres Liedes süßem Widerhall; - Ich weiß es nicht. Doch macht uns gar verdrießlich Die Wahrheit oft! Und Ros und Nachtigall, Erlögen sie auch das Gefühl, ersprießlich WärHoa hồng sơn ca Của Heinrich Heine Hoa hồng gió thoảng hương bay Sơn ca lành lót mê say ngọt ngào Tâm hồn xao xuyến xiết bao Hoang ngôn chim hót nôn nao hương hồng Rose Nachtigall Von Heinrich Heine: Rose duftet - doch ob sie empfindet Das, was sie duftet, ob die Nachtigall Selbst fühlt, was sich durch unsre Seele windet Bei ihres Liedes süßem Widerhall; - Ich weiß es nicht. Doch macht uns gar verdrießlich Die Wahrheit oft! Und Ros und Nachtigall, Erlögen sie auch das Gefühl, ersprießlich Wär

Nhận xét

  1. OkChủ nhật về rồi em cần phải nghỉ ngơi
    Mùa qua đi, cuộc đời nhiều tất bật
    Thế giới đổi xoay, con người cần trú ẩn
    Giữa dòng chảy điên cuồng của bom đạn và mưu sinh...

    Thương rất nhiều muôn vạn sinh linh
    Người thì tả tơi bởi chiến tranh và thù hận
    Người vất vả bởi mưu sinh và cuộc sống
    Sống trên đời đâu có dễ đâu em...

    Cuối tuần rồi, em mở cửa nhìn xem
    Ngoài ban công nắng vàng như tơ óng
    Chậu hoa nhài vẫn tràn đầy sức sống
    Những diệu kì luôn có ở quanh đây...

    Cứ giữ lòng êm dịu tựa như mây
    Ở trên cao mây bồng bềnh tĩnh lặng
    Thế giới cần nghỉ ngơi, con người cần trầm mặc
    Trong yên ắng vô cùng, sự sống mới hồi sinh...

    Trong một ngày rực rỡ ánh bình minh
    Chủ nhật bước sang, tuyệt vời lộng lẫy
    Sự sống muôn đời vẫn âm thầm tuôn chảy
    Cuối tuần rồi, ta hãy nghỉ ngơi thôi...

    (Hoa Xuân Ca, 3.2026)

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hồi ký Thơ phổ nhạc

Mình thăm Hollywood u s a -1 6 2021

Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi ( khảo dị )