Bom
Hồi ký thần chết
mỹ dội bom dữ dội , nhiều tốp máy bay và nhiều đợt, mình vẫn nhớ như in bom to như cái thuyền , bung ra nhiều bom con , gầm rít ghê sơ,
mình nấp vào cái bờ cao , mắt mờ , mình dụi mắt , thấy có máu , vuốt mắt , biết trán bị mảnh bom bi, may nông ,nó mắc vào xương lúc đó không thấy đau.
nhưng chân trái thấy tê buốt, mình bị thương ở gần chim , máu ri rỉ , mọi người đâu hết , chỉ còn mình ,
mình không biết đi đâu, vì đi sợ bom nổ châm hoặc máy bay giặc mỹ còn quay lại ,
từ 9 giờ đến 12 giờ, máu rỉ , thấy có 3 người mang băng ca.
mình kêu cứu,
người đàn ông đeo túi cứu thương nói :" bỏ người chết xuống , cứu người bị thương trước".
mình được khênh về trạm xã xã , được sơ cứu , khát nước , rét , chị trực đốt lửa, vẫn rét , máu vẫn rỉ, ướt đẫm quần dài
mình được chuyển lên tuyến trên.
la liệt người
chờ
đau
máu vẫn chảy
lên bàn mổ
không tê , gây mê.
đau vã mồ hôi.
một chị nói nhỏ:" hồng phúc cho nhà anh " , chị rút nước tiểu không có máu , đạn chém chỉ vào tầng sinh môn , không đứt đường tiết liệu.
nhân đây mình cảm ơn 3 người đã khênh mình ra khỏi bãi bom , cảm ơn chi trực trạm xá
cảm ơn bác sỹ y ta... đã khám rửa bùn đất vết thương
và khâu kín vết thương.
sau mình được lái xe phải di chuyển hơn 400 km , chuyển mình trên thùng xe tải đến chỗ bác Sỹ Tôn Thất Tùng .
ông quyết định mổ banh , mở vết thương chiến tranh, tránh nhiễm trùng.
sau mổ , vùng chim bị tê liệt. Do vậy
bác sỹ Trần Quán Anh ( tác giả vở kịch " Tiền tuyến gọi " sau có bệnh viện nam khoa riêng , rất uy tín ,
bác sỹ Bửu Triều ( về tiết liệu ) đã trực tiếp điều trị cho mình .
cảm ơn các ân nhân nhóm Tôn Thất Tùng.
nhiều sinh viên giọng miền nam theo bác sỹ Tôn Thất Tùng hội chẩn cho mình ( bênh nhân chiến tranh dân sự ) , họ đã chỉ dậy nhiều điều hữu ích cho cá nhân mình.
sau điều trị , mình lên Yên Lạc Vĩnh Phúc điều dưỡng.. mỹ ném bom b52 Khâm Thiên mình có mặt ở thủ đô. Hầm chưa A rung lắc ,
bom bi găm đầy người.
mình phải " chung sống hòa bình " với những viên bi giặc mỹ.
căm thù nó mãi mãi ,
cảm ơn mọi ân nhân đã cứu sống mình từ bãi bom mỹ.
mình đã không phụ ơn mọi người , mình đã đậu khi thi nghiên cứu sinh.
, du học ở Leipzig , bảo vệ thành công luận án tiến sỹ ở Đức.
là cách mình trả ơn mọi ân nhân.
ân nhân đọc bài này , mình xin cảm ơn.
nay mình là dịch giả Thơ Đức , đã in sách.
là cách ghi nhơ công ơn ân
Nhận xét
Đăng nhận xét