luc dau giang. chị tễnhtrâu, cưỡi trên mình trâu , không may cô té ngã , bị trâu đạp vào bàn chân phải , gân bị đứt , bó thuốc thế nào cũng không lành. Chân bị biến dạng, bàn chân bị lật ngược . Từ đó cô phải phải đi bằng đầu ngón chân. Dáng đi luôn bị xô lệch, bóng cô xiêu vẹo , bám vào các gốc cây bên đường để di chuyển , nhất là những hôm mưa dầm gió bấc , đường làng bùn ngập đến bụng trâu. Thế là từ đó những bước chân của cô bị tập tễnh. Cô bé có cái chân tập tễnh ở cái Xóm Thiên Cầm này , từ đó cái tên bố mẹ đặt ra biến mất , cứ truyền khẩu nhau mãi thành ra cô bé tập tễnh có cái tên là cô Tễnh. Cái chân đã làm khổ cô , không gánh vác nặng như mọị ngươì con gái lành lặn khác. Khổ thân cô , đã xấu lại xa, mắt lại toét , viền mắt đỏ đòng đọc , lúc nào cũng lèm nhèm nhử mặt . Trai làng cứ thấy cô tập tễnh từ xa là giả vờ lánh vào ngõ khác. Cô cảm thấy bọn trai làng xa lánh cô , cô hát một mình: Toét mắt thì tại hướng đình Cả làng mắt toét chứ mình Tễnh đâu. Cô Tếnh khô...